top of page
  • Writer's pictureSATORI

Một buổi sáng ngày đông tại Mia Casa

Những buổi sáng ngày đông tại Mia Casa, nghe gó bấc lùa vào cửa sổ, chợt thấy không gian yên tĩnh lạ thường. Không còn những xô bồ, ồn ã, ta chậm lại cùng không gian và thời gian, hít một hơi thật sâu, ngắm nhìn con phố Nam Ngư trầm lắng, cảm nhận một nét đẹp bình dị rất đỗi thân quen của Hà Nội.


Mùa đông Hà Nội rất biết “trêu” lòng người, cái lạnh buốt da khiến người ta thật “ghét” buổi sáng, chỉ muốn vùi mình vào chăn mà lười biếng. Đông Hà Nội đa sắc, đa tình. Khác hẳn với cái màu trắng xoá của băng tuyết mùa đông nơi xứ người, trời Hà Nội vào đông vẫn xanh ngát bởi những tán cây chưa kịp thay lá. Sắc trời cũng không hẳn xám xịt mà ấm áp hơn bởi muôn vàn màu sắc từ khăn len, mũ len, áo choàng....đủ loại. Màu rêu phong của tháng năm, màu trắng phơ trên mái đầu bạc của bà cụ hàng nước, màu xanh của cỏ cây, màu phớt hồng của dàn hoa giấy li ti ngoài bậu cửa ban công.


Có người thích Hà Nội bởi cái lạnh khô ráo đầu đông. Có người lại thích giăng giăng mưa bụi, còn kẻ thì mê mải những mái ngói liêu xiêu trong gió, trong mưa... Hà Nội vào đông, những đợt gió mùa ngập ngừng xen lẫn chút nắng hanh vàng. Những cơn mưa bụi chỉ đủ ướt vai. Là tiếng thầm thì yêu thương, là mùa đan dệt nỗi nhớ.


Hàng ngàn năm trôi qua, Hà Nội vẫn cổ kính, uy nghiêm nhưng không kém phần duyên dáng và đáng yêu như vậy.




4 views

Comments


bottom of page